Thứ Ba, tháng 2 7

VỤ TIÊN LÃNG-Kỳ 2: NHÀ? TRẠI? HAY LỀU?


Tháng Hai 7, 2012 — nguyencuvinh




THÀNH ỦY, ỦY BAN NHÂN DÂN THÀNH PHỐ HẢI PHÒNG ĐÃ RA QUYẾT ĐỊNH ĐÌNH CHỈ CÔNG TÁC CHỦ TỊCH UBND HUYỆN TIÊN LÃNG: LÊ VĂN HIỀN. ĐÌNH CHỈ CÔNG TÁC PHÓ CHỦ TỊCH (Tên là KHANH). TRƯỞNG CÔNG AN HUYỆN TIÊN LÃNG (tên là Mại) và PHÓ CHỦ TỊCH UBND TP ĐỖ TRUNG THOẠI, TRƯỞNG CÔNG AN HUYỆN TIÊN LÃNG BỊ KIỂM ĐIỂM.


_______________________________________________________________
Hỏi cho ra vẻ thế thôi, chỉ có thằng ngu mới không công nhận đó là nhà.
Nhưng về pháp lý thì không thể sử dụng lời bình phẩm, mà là chứng cứ.
Ở đây, chúng tôi khẳng định: ĐÓ LÀ NHÀ XÂY DỰNG KIÊN CỐ.
Ngôi nhà này được xây dựng từ năm 1997. Gần 2 vạn gạch sáu lỗ. Gần 10 tấn xi măng. Móng trụ bằng bê tông cốt thép. Có nhà thầu nhận xây dựng hẳn hoi.
Từ khi đặt móng xây dựng cho tới hôm nay, chính quyền địa phương không có ý kiến gì. Chứng cứ của việc không có ý kiến gì là không có bất cứ một văn bản xử phạt hành chính, hay nhắc nhở về cái gọi là nhà xây dựng trái phép.
Điều này thì biểu dương UBND xã Vinh Quang làm đúng. Vì: Khu diện tích hồ đầm hơn 40 hecta của anh Đoàn Văn Vươn được đầu tư nhiều tỉ đồng, có giá trị tài sản nuôi trồng hàng tỉ đồng, là cơ nghiệp của toàn bộ mấy anh em trong gia đình. Dù khu đất chưa có sổ đỏ, nhưng người chủ trang trại xây nhà để đưa cả gia đình ra sinh sống, lao động và quản lý trang trại đầm hồ là chuyện hiển nhiên. Nhà khó khăn người ta có thể làm cái lều trại để canh giữ. Mấy anh em Đoàn Văn Vươn không phải là người tại xã Vinh Quang, vì thế, họ xây nhà kiên cố để làm ăn lâu dài trên mảnh đất được giao để sản xuất là chuyện mặc nhiên, không cần phải xin phép ai. Và không được phép nói là xây dựng trái phép. Nói thế là nói láo, là nói liều, là nói cho lấy được, và nói hỗn với dân. Ví dụ trong thời gian Đoàn Văn Vươn được giao diện tích hồ đầm này, để có nơi ở ổn định cho việc quản lý sản xuất, nếu có tiền, anh Vươn có thể làm kiên cố hơn vẫn được phép, chẳng sao cả.
Đó là nhà. Bản tin đầu tiên của truyền hình An ninh cũng khẳng định là nhà.
Hàng loạt phát ngôn của xã, huyện, tỉnh trong giai đoạn đầu của sự vụ đều NHÀ.
Cho tới khi các chuyên gia luật, dư luận, báo chí khẳng định, ngôi nhà hai tầng bị lực lượng cưỡng chế phá nằm ngoài khu vực cưỡng chế, ai ra lệnh phá thì phạm tội hủy hoại tài sản..v..v. Thế là các quan chức hoảng loạn, miệng ông này nối miệng ông kia, rú lên: lều, lều lều, trại trại trại, chữ NHÀ mất hút trên miệng mồm quan chức nhưng đóng đinh trong nhân chứng là hàng ngàn người dân ở Vinh Quang.
Nếu cuối cùng, các cơ quan chức năng kết luận, đây không phải là Nhà mà chỉ là lều, là lán trại, thì Cu Vinh xin phép được đi làm Osin nhà các bác. Nói như thế để hiểu, chân lý của sự thật là không thay đổi được. Còn nếu nó được thay đổi thì đó là con đường phản bội lại nhân dân mà thôi.
Từ chiều hôm qua 5/2 đến sáng nay 6/2, người thanh niên tên là KẾT ở xã Vinh Quang, chủ của chiếc máy xúc đang được cơ quan điều tra công an Hải Phòng gọi lên điều tra về việc xuất hiện cái máy xúc phá nhà anh Vươn. Ai thuê anh? Huyện thuê? Huyện trực tiếp là ai? Ông Khanh phó chủ tịch. Thế cũng là rõ. Vẫn là huyện thuê phương tiện phá nhà anh Vươn. Nhưng bi hài ở chỗ, nghe thăm thẳm đâu đó câu chửi của anh Khanh phó chủ tịch, địt mẹ, tao liên quan gì, người phải chịu trách nhiệm là Chủ tịch huyện chứ.
Khuyên: Các bác đang giai đoạn đổ vấy tội cho nhau, nhưng nên tìm chứng cứ để bảo vệ mình, đặc biệt là anh Khanh phó chủ tịch càng phải tìm nhanh chứng cứ, đưa cho báo chí để chứng minh mình vô can anh nhé, anh nhé, anh nhé, còn nếu không, anh sẽ chết thẳng cẳng vì vụ này, anh sẽ bị khởi tố vì tội cố ý hủy hoại tài sản công dân anh ạ, anh ạ, anh ạ…
Cơ quan cảnh sát điều tra cũng đồng thời làm việc với chị Thương, chị Vươn cùng với luật sư của họ để xử lý chứng cứ về đơn tố cáo của gia đình về tội hủy hoại tài sản của đoàn cưỡng chế, của chính quyền huyện Tiên Lãng, xã Vinh Quang. Trách các chị lắm nhé, di động chẳng lo xạc pin, làm tối qua đến 2 giờ sáng mới gọi được cho các chị, cứ tưởng các chị bị bắt rồi. Vì trước đó, chị Hiền gọi cho mình, bác Vinh ơi, có một người thân của em đang có số của bác, nếu bọn em bị bắt, họ sẽ gọi cho bác ngay. Chiều qua mất hút liên lạc, tưởng thế là các chị bị bắt. 2 giờ sáng mới liên lạc được, chị Hiền cười to, xin lỗi bác, em quên xạc pin.
Chắc chắn sẽ khởi tố hình sự tội cố ý hủy hoại tài sản công dân.
Bài viết này nhằm chỉ ra tên của hai người hội đủ những tiêu chuẩn khởi tố: Lê Văn Hiền, Lê Văn Liêm.
P/S: Trong việc phá nhà anh Đoàn Văn Vươn, cần phải minh bạch mà nói rằng, không có lực lượng công an tham gia phá nhà mà chính là lực lượng cưỡng chế, vì ngôi nhà bị phá vào sáng hôm sau. Chúng ta cần có thông tin đúng, cần chỉ người chỉ việc đúng, không võ đoán là bất lợi cho thông tin chính thống. Tính minh bạch trong thông tin cũng là một sức mạnh để tìm đúng cái ác để tranh đấu và tiêu diệt.
15 giờ chiều nay ( 7/2) đích thân Bí thư Thành ủy Hải Phòng tổ chức họp báo.
Trong biên bản bàn giao, phía huyện ai đó gạch tên Lê Văn Hiền Chủ tịch để cho anh Khanh phó chịu trách nhiệm. Một biên bản nhà nước, bàn giao tài sản lớn, mà người ta gạch xóa kiểu này đúng là…
Chú ý: Tóm lại, tên hai anh em Hiền- Liên mất hút trong biên bản

Thứ Hai, tháng 2 6

Vụ Tiên Lãng: Đã biết tác giả đơn mạo danh


- “Mạo danh là việc làm vô nguyên tắc. Tôi sẽ có ý kiến về việc này” – nguyên bí thư huyện ủy, nguyên chủ tịch huyện Tiên Lãng, người bị mạo danh trong lá đơn đề nghị viết ngày 31/1, thông tin. Nhiều dự án triển khai cũng khiến dẫn đến việc, dự án chồng dự án tại Tiên Lãng!


Trao đổi với VietNamNet sáng 6/2, người bị mạo danh lá đơn đề nghị (gửi BBT báo VietNamNet ngày 02/2) – ông Lưu Quang Yên, 68 tuổi, nguyên Đại biểu Quốc hội khóa VII, nguyên Bí thư huyện ủy, nguyên chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, cho hay: “Việc mạo danh như trên là vô nguyên tắc!”.

Ông Yên cho biết, ngay sau khi nhận được thông tin trên từ VietNamNet, ông đã liên lạc với huyện ủy huyện Tiên Lãng, Ban Tuyên giáo Thành ủy Hải Phòng
Vị cán bộ lão thành này khẳng định: cho đến thời điểm hiện tại, ông vẫn chưa gửi bất kỳ đơn thư đến bất cứ một cơ quan báo chí nào, ngoài việc trả lời phỏng vấn của VOV.
“Tôi đã xác minh thông tin về người mạo nhận lá đơn nói trên qua Ban Tuyên giáo Thành ủy Hải Phòng và huyện ủy huyện Tiên Lãng. Tôi đã có thông tin ai là người viết lá đơn nói trên và trực tiếp gọi điện với cá nhân này. Tuy nhiên, đồng chí đó đang đi công tác”.
Được biết, “người liên quan” mà ông Yên nói đang đi công tác, hiện là lãnh đạo của Huyện ủy huyện Tiên Lãng.
Nguyên Bí thư Huyện ủy, nguyên chủ tịch huyện Tiên Lãng cho biết khẳng định: Tôi đã biết nội dung của lá đơn đề nghị nói trên. Không có vấn đề gì sai trái như phê phán người nọ người kia, nhưng việc mạo danh như trên là một sự không minh bạch và vô nguyên tắc.
Ông Lưu Quang Yên là người đã đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng của huyện Tiên Lãng. Ông từng là Đại biểu Quốc hội khóa VII (1981 – 1987), đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng (1992 – 2000), Bí thư Huyện ủy Tiên Lãng (2000 – 2003).
Trao đổi với VietNamNet sáng ngày 6/2, ông Nguyễn Hữu Doãn, Ủy viên Ban Thường vụ, Trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy Hải Phòng thẳng thắn: Ban Tuyên giáo Thành ủy đã xác minh thông tin VietNamNet nêu.
“Đơn kiến nghị trên, chưa bàn đến nội dung nhưng việc mạo danh người khác là việc làm thiếu sự minh bạch. Ban Tuyên giáo Thành ủy Hải Phòng đã có ý kiến với Huyện ủy Tiên Lãng để rút kinh nghiệm”.
Về vụ việc cưỡng chế, thu hồi đất đầm tại Tiên Lãng, ông Doãn cho biết: Ban Tuyên giáo đã có ý kiến với Ban Thường vụ Thành ủy TP Hải Phòng. Thời gian tới đây, UBND TP Hải Phòng sẽ có báo cáo đầy đủ về vụ việc tới Thủ tướng Chính phủ và Thành ủy Hải Phòng.

Xuất hiện thư mạo danh nói về vụ cưỡng chế



Một lá đơn gửi đến báo VietNamNet về việc kiến nghị quan tâm lãnh đạo, chỉ đạo giải quyết đúng đắn, khách quan vụ chống người thi hành công vụ trong việc cưỡng chế thu hồi đất đã hết thời hạn giao đối với hộ ông Đoàn Văn Vươn. Người đứng tên đơn này là một cán bộ lão thành đã nghỉ hưu của huyện Tiên Lãng. Tuy nhiên, nguyên lãnh đạo này đã phủ nhận thông tin này.
Đơn đề nghị được viết ngày 31/1/2012 và gửi đến Báo VietNamNet ngày 02/2/2012.
Người đứng tên đơn đề nghị này cho biết là ông Lưu Quang Yên, 68 tuổi, nguyên bí thư huyện ủy huyện Tiên Lãng, nguyên Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng.
Đầm bãi nuôi trồng thủy sản tại Cống Rộc, xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng. Ảnh Kiên Trung
Đơn đề nghị dài 10 trang với nhiều nội dung mang tính hệ thống về tình hình quản lý, sử dụng đất đầm bãi của huyện Tiên Lãng; chỉ ra những căn cứ pháp lý trong việc UBND huyện cưỡng chế đất đầm của Đoàn Văn Vươn hoàn toàn đúng pháp luật; lý do tại sao huyện giao cho xã Vinh Quang quản lý, tiếp nhận khu đất đầm này; giải thích vì sao huyện thu hồi không đền bù; diễn biến của vụ việc trước và sau khi cưỡng chế; những sai phạm, vi phạm pháp luật của Đoàn Văn Vươn…
Đơn kiến nghị của nói về trách nhiệm của một nguyên lãnh đạo huyện Tiên Lãng khi nhìn nhận vụ việc, và đề nghị các cơ quan báo chí quan tâm, đưa tin về sự việc khách quan, đúng đắn, kịp thời… để dư luận nhận thấy sự đúng đắn trong việc thực thi pháp luật của chính quyền huyện Tiên Lãng.
Ngay sau khi nhận được đơn này, PV VietNamNet trực tiếp xác minh từ ông Lưu Quang Yên.
Thật bất ngờ, nguyên lãnh đạo huyện Tiên Lãng khẳng định: Đây không phải là lá đơn do ông viết!
“Từ trước đến nay, tôi chưa gửi bất kỳ một đơn thư đến bất kỳ một cơ quan báo chí nào. Việc quản lý, sử dụng, cho thuê đối với diện tích đầm bãi của huyện Tiên Lãng, thời kỳ tôi làm lãnh đạo Tiên Lãng nên cũng nắm bắt vấn đề này rất chặt chẽ. Tuy nhiên, liên quan tới vụ cưỡng chế vừa xảy ra, tôi chưa có bất kỳ một đơn thư kiến nghị, dù ở góc độ, nội dung gì” – nguyên Chủ tịch, Bí thư huyện ủy huyện Tiên Lãng Lưu Quang Yên khẳng định.
Ông Lưu Quang Yên, nguyên Đại biểu Quốc hội khóa VII (1981 – 1987), nguyên Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng (1992 – 2000), nguyên Bí thư Huyện ủy Tiên Lãng (2000 – 2003): “Tôi chưa từng gửi đơn thư tới bất cứ cơ quan báo chí nào!”. Ảnh: Kiên Trung
Ông Yên cũng cho biết, ông mới trả lời duy nhất phỏng vấn của phóng viên VOV (Đài tiếng nói Việt Nam hoặc Báo Tiếng nói Việt Nam – PV). “Nếu có cơ quan báo chí nào muốn hỏi ý kiến của tôi về vụ việc, tôi sẽ hợp tác” – ông Yên nói.
Trong khi đó, Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng, Ngô Ngọc Khánh cho biết: “Việc nguyên lãnh đạo này gửi đơn kiến nghị tới cơ quan báo chí, chúng tôi không nắm được. Bác Yên trước kia là lãnh đạo cấp cao của huyện Tiên Lãng nên bác là người nắm bắt được đầy đủ và chi tiết về việc quản lý, sử dụng đất đầm bãi của địa phương”.
Trao đổi với VietNamNet, ông Nguyễn Hữu Doãn, Ủy viên Ban Thường vụ, Trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy Hải Phòng cho hay: “Chúng tôi không hay biết việc này. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ xác minh và làm rõ xem ai là người mạo danh đồng chí Lưu Quang Yên để báo cáo Thành ủy. Khi xác minh rõ cá nhân và mục đích của việc viết lá đơn mạo danh này, chúng tôi sẽ xử lý và thông tin đến 

Ði chân đất, mặc áo mỏng đến trường giữa Mùa Ðông


“Trên đường đến trường, trong lớp học hay những buổi lên rẫy thì co ro, run bần bật... là tình cảnh của con trẻ vào mùa giá rét này ở nhiều xã thuộc huyện Minh Hóa tỉnh Quảng Bình”.


Học sinh ở huyện Minh Hóa, Quảng Bình mặc áo mỏng, đi chân đất đến trường dù thời tiết buốt giá run cầm cập. (Hình: Ðất Việt)


Báo điện tử Ðất Việt mô tả sự khốn khó của học sinh khu vực miền núi của Quảng Bình. Tờ báo thuật theo lời của cô hiệu trưởng trường Mầm Non số 2 ở xã Trọng Hóa thì chỉ có khoảng 10% học sinh là có áo ấm.
Ký giả của báo Ðất Việt tới nhiều trường của huyện Minh Hóa đều thấy “đập vào mắt chúng tôi là hình ảnh những học sinh cấp I, cấp II ngồi trong lớp mà cứ run cầm cập. Từ những đôi môi tím tái, tiếng ê a đọc bài phát ra đã không còn tròn tiếng. Giữa lớp học im lặng, đâu đó là âm thanh thít thoa, hà hơi vì lạnh. Giờ ra chơi ở trường tiểu học và THCS số II Trọng Hóa, em Hồ Phong (lớp 4) cứ ngồi cúm rúm bên cửa không dám ra sân vì lạnh quá. Phong lí nhí: ‘Mẹ chỉ mua áo ấm cho em trai thôi vì không đủ tiền mua áo cho cả em.’”
Ở Hà Nội, những ngày này, hàng đoàn người dâng tiền, lễ vật cho “Bà Chúa Kho” hay các đền đài khác để cầu tài lộc. Những đoàn người hàng chục ngàn ở những nơi khác tới các đền, chùa xin xỏ đủ thứ.
Những gì được mô tả trong bản tin của báo Ðất Việt chỉ là một trong rất nhiều câu chuyện tương tự về tự nghèo khó của đa số người dân ở Việt Nam.
Báo Ðất Việt thuật lời một nữ sinh lớp 8 kể về cái lạnh: “Sợ nhất là đi học buổi sáng. Nghe gà gáy là em thức dậy rồi nhưng lại không muốn ra ngoài. Ðến lớp lúc nào cũng run, tay chân cứng lại không chép bài được”.
Theo nguồn tin, trường của cô nữ sinh này có chừng 100 em thì số em có áo ấm chưa tới 20.
Một số thì mặc chồng lên 3 hay 4 cái áo mỏng để chống lạnh.
Ở những vùng thôn quê nghèo như vùng này, học sinh sau khi đi học về còn phải phụ giúp gia đình “như lên rẫy trồng cây, lên rừng hái đót, mò cá bắt ốc... Dọc đường 12 lên cửa khẩu quốc tế Cha Lo, thỉnh thoảng lại thấy vài em nhỏ mang gùi nặng đi dưới màn mưa phùn lất phất, chỉ độc trên người cái quần đùi cộc cùng áo thun tay ngắn. Dáng các em liêu xiêu sau mỗi đợt gió lạnh.”
Theo cô giáo Cao Thị Hồng Thanh ở trường Mầm Non nói trên, thỉnh thoảng vẫn có những đoàn từ thiện về tặng quần áo “nhưng chỉ khoảng vài chục cái thì chẳng ăn thua gì với số lượng học sinh trên này. Do rét, đa số các em bị ho và luôn sụt xịt nước mũi”.

VỤ TIÊN LÃNG- KỲ 1:CHUYỆN CON CHÓ ƯỚT SŨNG LÔNG VÀ CĂN NGUYÊN ĐỐI ĐẦU Ở TIÊN LÃNG




Những người trong ảnh là nhân chứng sống xác thực trả lời câu hỏi ai là kẻ chỉ huy phá nhà Đoàn Văn Vươn

Ngồi cùng mình trong căn lều của chị Thương, chị Hiền, ông Võ, một người hàng xóm trong thôn kể cho nghe chuyện cưỡng chế mà ông và nhiều người dân đứng xem từ đầu tới cuối.
Mình chú ý câu chuyện rất bé nhỏ này thôi nhưng chuyện nhỏ mà không nhỏ. Ông Võ kể, hôm đó, sau khi phá xong nhà, có mấy ông trong đội cưỡng chế phát hiện một con chó lớn và một con chó con đang hoảng loạn tìm đường chạy trốn. Chưa ai ra lệnh, có mấy ông trong lực lượng cưỡng chế hùng hục bao vây con chó lớn. Nhưng con chó đã vừa chạy vừa bơi trên đầm, rồi thoát. Chỉ tội nghiệp chú chó con, vụng dại, vừa chạy loăng quăng vừa gào sủa thảm thiết, cuối cùng thì cũng bị tóm, toàn thân ướt sũng,, rét run lập cập, bị tống ngay vào bao. Sau đó là gì thì mọi người tự hiểu.


Ông Võ ( ngoài cùng bên phải )say sưa kể chuyện con chó ướt sũng lông cho Trưởng thôn nghe
Con chó nhà anh Vươn chắc chắn không nằm trong kế hoạch cưỡng chế. Nhưng nó lại tạo nên phút ngẫu hứng mang âm hưởng riềng mẻ và tạo nên một hình ảnh quá tồi tệ của người cán bộ trước mặt nhân dân.
Thêm cái chuyện những người trong đội cưỡng chế và những người cán bộ ở xã người nhặt cái này, người ôm cái kia, thế hóa ra đây không còn là cưỡng chế mà quyết tâm tận diệt, và chắc chắn hành vi này là hành vi trả thù, hành vi diệt cho sướng, lồng vào đó là sự hả hê của chính quyền khi đã sử dụng một lực lượng để sát phạt một người dân lương thiện.

Phần 1: LỘ DIỆN KẺ CHỦ MƯU PHÁ NHÀ ANH ĐOÀN VĂN VƯƠN



Phương tiện phá nhà đã được xác thực danh tính.
Ông Nguyễn Văn Võ, nguyên là y tá Bộ đội Biên phòng Quảng Ninh về phục viên cho biết:
Như thường lệ, sáng ngày 6/01, ông và một số người khác đi làm ngoài bãi, định đi qua lối nhà anh Quý thì đã bị rào lại và “những người mới tiếp quản” không cho đi. Mọi người không đi qua được nên đứng ở bên bờ đầm ông Hiền (ngay cạnh đầm anh Quý) thì thấy “7 công an viên và xã đội dẫn đường, cho máy ủi tiến hành phá ngôi nhà 02 tầng của ông Vươn và ông Quý. Trực tiếp chỉ đạo là ông Phạm Đăng Hoan (Huyện ủy viên, Bí thư Đảng ủy xã và ông Lê Thanh Liêm – Chủ tịch UBND xã Vinh Quang). Chúng tôi đi làm biển đứng ở đồng ông Vũ Văn Hiền, sát đồng ông Vươn, xem từ đầu đến khi kết thúc. Trước lúc phá nhà ông Vươn, Đài truyền thanh xã có thông báo: Cấm mọi người dân qua lại đồng ông Vươn, vì còn bom mìn chưa kích nổ”.




Ông Lê Văn Doãn – 55 tuổi, người cùng xóm Chùa Trên cho biết thêm, ông cũng là người có mặt cùng với ông Võ chứng kiến vụ phá nhà anh Quý. Các ông cũng cho biết thêm là vì mái tôn nhà ông Quý mới lợp nên còn mới, đoàn phá nhà đã bán lại mái tôn đó cho bà Phạm Thị Dung (vợ ông Phạm Văn Kiên – Xã đội phó xã Vinh Quang). Khi bà Hiền (vợ ông Quý) được tại ngoại về, bà Dung đã gặp bà Hiền và bảo nếu cần sử dụng thì bà Dung sẽ trả lại. Chúng tôi đã gọi điện ngay cho bà Hiền, bà Hiền đã xác nhận là đúng có thông tin này.
Ngày 10/01/2012, ông Võ và 6 người khác đã có đơn khiếu tố gửi UBND thành phố Hải Phòng và Thanh tra Chính phủ phản ánh về việc “đổ tội cho dân chúng tôi phá nhà ông Vươn”. Tuy nhiên, đơn mới được ông Nguyễn Văn Cộng, thương binh, xóm Chùa Dưới mang đến đưa cho các đồng chí Thường vụ Hội CCB xã. Từ đó đến nay chưa có thông tin phản hồi và cũng chưa gửi tiếp đi đâu.
Ông Nguyễn Văn Hòa – 46 tuổi, người có mặt trong ảnh chụp cùng chiếc xe cẩu khi đã phá xong và đang đi trên đê về phía xã Tiên Hưng, hôm nay cũng cho chúng tôi biết thêm. Chiếc xe cẩu đó là của ông Kết, người xã Tiên Hưng.
Và như vậy, từ đầu mối này, chúng tôi đã có được những thông tin đang dần hé lộ để thu thập, tìm hiểu thêm nhiều vấn đề quan trọng, nhằm giúp cho các cơ quan chức năng và đọc giả tìm ra câu trả lời chính xác “Ai lệnh phá nhà dân?”





Bổ đề Tiên Lãng (Đạt giải Endless Field-Cánh đồng bất tận)


ĐÕ HUỲNH CUNG
Tiên Lãng không phải là địa phương cuối cùng để triển khai một dự án mới. Tiên Lãng cũng không phải là miền đất duy nhất với mô hình kinh tế biển. Nhưng BOM đã nổ, để Tiên Lãng trở thành Bồ Đề.
Cuộc Hội Thảo về đất Nông Nghiệp ở Tiên Lãng – người bị thương, người thì khuynh gia bại sản. Bom đã nổ, súng đã bắn, nó đã và sẽ “ phá hủy “ nhiều hơn thế. Có cần phải như vậy? Nhưng đã xảy ra rồi, thì Ai là thủ phạm, để bên nào đó là Nạn Nhân? Nếu như tất cả là Nạn Nhân thì đó phải là Tai Nạn – Tai Nạn đến từ một trò chơi Nguy Hiểm.
Nếu như coi đó là một tình huống, để qui kết Hành Vi ấy là Tiêu Cực. Thì tất cả các cứ liệu trước đó, cùng và sau đó cho phép chúng ta nghĩ tới đó là một cuộc ĐỤNG ĐẦU về SỞ HỮU. Tính chất quyết liệt và không khoan nhượng của nó thường chỉ có được ở kẻ thù. Hóa ra chính sách đoàn kết và hòa hợp để cùng xây dựng và phát triển vẫn cần có vũ trang để đề phòng. Bằng chứng của nó là Quân Đội đã tham gia và sẵn sàng hi sinh. Nó đã vượt quá phạm vi của một vụ việc hành chính, nó đã mang màu sắc của một cuộc đấu tranh có vũ trang và ý nghĩa sống còn. DÂN TỘC, một lần nữa có nguy cơ đứng chênh vênh trên lịch sử của mình, và cái giá phải trả cho một mô hình cát cứ Hiện Đại. 
Cuộc Hội Thoại này cùng với hiện trường để lại, các văn bản và phát ngôn, hình ảnh cho thấy khả năng “ sáng tạo “ về mặt ngôn ngữ và lí lẽ đến từ nhiều phía. Nhưng điều quan trọng hơn là nó cho chúng ta thấy cái NGUỒN GỐC LỊCH SỬ của Đất Đai và QUYỀN SỞ HỮU ĐẤT ĐAI không hề bị MẤT DẤU. Nó có thể là sở hữu của toàn dân hay tập thể theo một Học thuyết xã hội nào đó, ở một thời kì nào đó, chứ nó không giống như cái đã KHẢM vào TÂM của người nông dân từ ngàn đời. Chữ THỎA ĐÁNG không đủ thuyết phục trong nhiều trường hợp.
MỘT SẢN PHẨM CỦA NÔNG NGHIỆP đã được BIẾN ĐỔI GEN, không biết nó có một ý nghĩa thực tiễn nào đối với cái HỌC VIỆN DI TRUYỀN không? Hay nó chỉ là một sản phẩm thuần nông của một nền kinh tế ruộng đồng, lệ thuộc hoàn toàn vào Thời Tiết, và cần phải loại trừ trong quá trình công nghiệp hóa? Nhưng dù sao, đẹp mĩ miều như thế nào thì cái Học Thuyết mà nền tảng của nó là để phục vụ cho giai cấp công nhân và nông dân cũng cần phải xem lại lí luận và thực tiễn. Sự KIÊU NGẠO thường phá hỏng con người và nó phá hỏng tất cả.
Tiêng Lãng sẽ qua đi, nhưng…VẤN ĐỀ của DÂN TỘC thì vẫn còn. NÔNG NGHIỆP – NÔNG DÂN – và NÔNG THÔN cho lại một cái nhìn viễn kiến để lựa chọn :
      QUỐC GIA…ven biển đầy tiềm năng,   hoặc là : 
      DÂN TỘC…bị trôi dạt vào bờ,     hoặc chỉ là một :
      MẢNH ĐẤT, dùng để thay thế và thí nghiệm cho những Học Thuyết và ảm đạm hơn : 
      BỘ LẠC, nếu bị “ giác ngộ “  thì có “ khả năng tự hủy hoại mình “.

Chủ Nhật, tháng 2 5

Đạo diễn người Pháp tung cuốn phim “Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi Đau Mất Nước” nói về Hoàng Sa ở Châu Âu


Đạo diễn người Pháp André Menras, người cũng có quốc tịch VN với cái tên là Hồ Cương Quyết, trong tháng 2 sẽ lên đường một số quốc gia Châu Âu để trình chiến bộ phim “Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau Mất Nước”
Bộ phim này đã được trình chiếu lần đầu tiên trong tháng 6 năm 2011 tại Paris trong các cuộc hội thảo về Biển Đông, khi Trung Quốc đang “hăm he làm dữ” trên Biển Đông về chuyện chủ quyền hải đảo với VN.

Ông André Menras - Hồ Cương Quyết (thứ hai từ trái sang) trong một buổi giới thiệu văn hóa Việt Nam do Hiệp hội Trao đổi sư phạm Pháp - Việt tổ chức tại Pháp - Ảnh: do ông André Menras-Hồ Cương Quyết cung cấp cho báo Thanh Niên

Bộ phim tài liệu dài 56 phút mô tả lại cuộc sống đau khổ của những người vợ và con cái ở các làng chài VN khi chồng của họ ‘biến mất’ trên Biển Đông hay đã bị Trung Quốc bắt cầm tù.
Trong một e-mail gửi cho báo Thanh Niên, đại diễn Menras hối thúc nhiều người VN nên tìm cách ghi danh trở thành các “công dân danh dự” của Hoàng Sa để tái khẳng định chủ quyền của VN trên hải đảo xa xôi này.
Cuộc công chiếu bộ phim của ông ở Châu Âu được các cộng đồng người Việt sinh sống ở Pháp, Đức và Cộng Hòa Czech ủng hộ mạnh mẽ. Vào ngày 5 tháng 2 tại Lyon, Pháp, sau cuộc nói chuyện với sinh viên, bộ phim sẽ được chiếu ở đây.
Đặc biệt tại thành phố cảng Toulouse ở vùng duyên hải phía nam của Pháp, nơi có nhiều gia đình thuyền chày Pháp sinh sống, bộ phim sẽ được trình chiếu sau khi đạo diễn Menras tiếp xúc và nói chuyện với họ.
Bộ phim được chiếu  ở Đức, Cộng Hòa Czech và một số quốc gia châu Âu khác sẽ tiếp diễn sau đó. Ông Menras cho hay “nhiều người ở Pháp đã cổ vũ ông nên chiếu bộ phim để nói lên quyền tự vệ chính đáng của VN về lãnh hải và chủ quyền đảo của mình”

Tàn nhẫn


Tàn nhẫnPDFPrintE-mail
Sunday, 05 February 2012 10:20
BS Ngọc
Tôi không có dịp đi nước ngoài nhiều, nên không biết ở ngoài người ta có hệ thống chăm sóc sức khỏe cho lãnh đạo hay không. Nhưng nhìn từ góc độ y đức tôi thấy chuyện dành ra một tài khoản và ban bệ chỉ để lo chuyện sức khỏe cho lãnh đạo thật là vô minh.
Thời còn làm trong bệnh viện nhà nước tôi chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Thường dân không có thuốc phải nằm chờ chết. Cán bộ cao cấp thì được lệnh mua thuốc ngoại, giá bao nhiêu cũng được duyệt. Thường dân nằm la liệt hành lang bệnh viện. Cán bộ nằm phòng có máy lạnh. Đó là thời 79-85. Nhưng thời nay cũng chẳng có gì khác. Cũng như giữa giàu và nghèo, khoảng cách giữa dân và quan càng ngày càng lớn. Quan thì giàu, dân thì nghèo.
Người ta nói một chuyện làm một chuyện khác. Nói xóa bỏ giai cấp, nhưng lại tạo nên một giai cấp ăn trên ngồi trước. Nói là đầy tờ nhân dân, nhưng trong thực tế là cha mẹ nhân dân. Ngôn ngữ dưới thời XHCNVN không còn ý nghĩa thật của nó nữa.
Sài Gòn có bệnh viện Thống Nhất dành cho lãnh đạo. Nhưng ít ai biết rằng bất cứ tỉnh nào cũng có một khu trong bệnh viện chỉ dành cho lãnh đạo. Phải bao nhiêu tuổi đảng mới được nằm ở các khu đặc trị đó. Tôi không có vinh dự điều trị cho các vị lãnh đạo vì tôi đoán lý lịch của mình không “sạch” mấy (do học y thời trước 75). Nhưng tôi được biết đồng nghiệp điều trị cho các lãnh đạo than trời lắm. Họ nói các vị lãnh đạo coi bác sĩ chẳng ra gì, đối xử với bác sĩ như là cấp trên và cấp dưới. Chán lắm. Bực tức lắm. Nhưng nhiệm vụ và y đức thì phải làm, chứ chẳng ai ham làm trong các khu đặc trị cho lãnh đạo cả.
Thật ra, mấy khu đặc trị là những khu nguy hiểm trong bệnh viện. Dù trang bị tốt hơn các khu khác, nhưng tử vong vẫn cao trong mấy khu đặc trị. Lý do đơn giản là bác sĩ chẳng dám quyết định gì cả. Cái gì cũng hỏi cấp trên. Có lẽ nhiều người không biết, nhưng có ca phải hỏi ý kiến … cấp ủy. Không có hệ thống y khoa nước nào quái đản như nước ta, bác sĩ xin ý kiến cấp ủy để điều trị! Có cụ bị để nằm cho đến chết vì chẳng ai dám quyết định, ai cũng sợ trách nhiệm. Có lần tôi tham dự hội chẩn về một trường hợp và bị ám ảnh lâu dài về hệ thống y tế dưới thời XHCN. Ông cụ không phải là cán bộ cao cấp, nhưng là bố của một ông thứ trưởng, nên cũng được nằm khu dành cho lãnh đạo. Ông cụ bị cao huyết áp và tiểu đường, bệnh rất hay gặp. Người ta hội chẩn mãi, xin ý kiến mãi, thậm chí ông thứ trưởng bay vào Sài Gòn thăm bố. Chẳng ai dám làm gì! Ba tuần sau, ông cụ qua đời. Chính cái hệ thống phân biệt đối xử và giai cấp làm cho ông cụ chết.
Chính cái hệ thống đó đang giết người dân nữa. Đọc blog thấy có tin Thanh Hóa “đầu tư xây dựng trụ sở Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Thanh Hóa“. Có cái gì ghê tởm ở đây. Chúng ta biết rằng người dân Thanh Hóa đang đói. Gần 250.000 người đói. Vậy mà người ta thản nhiên xây tập trung tiền bạc vào việc chăm sóc sức khỏe cán bộ!
Thử nhìn qua hai hình dưới đây để thấy bản chất của chế độ:
Đâu chỉ Thanh Hóa mới lo chăm sóc sức khỏe cán bộ. Trung ương cũng thế. Chẳng những huy động, mà còn huy động toàn hệ thống. Thử đọc bản tin Huy động sức mạnh của toàn hệ thống trong công tác bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ thì biết người ta muốn gì. Đọc bản tin đó gần chục lần tôi vẫn không giải thích được tại sao người ta lại vô cảm, ngạo mạn, ngang nhiên, trắng trợn như thế.
Trong khi bệnh viện các cấp quá tải, trong khi hai ba bệnh nhân phải nằm chung giường, trong khi bệnh nhân nằm ghế bố la liệt ngoài hành lang, mà có một giai cấp ngang nhiên huy động toàn hệ thống để chăm sóc cho một nhúm cán bộ đảng viên. Họ xem bệnh viện, bác sĩ, y tá, chuyên gia như là tài sản của riêng họ, muốn làm gì thì làm. Không hiểu trong lịch sử nước nhà, đã có một giai cấp thống trị nào chẳng những bất tài mà còn tàn nhẫn với người dân như hiện nay. Tìm hoài trong cổ sử mà chưa thấy. Tạm thời có thể nói đảng viên là giai cấp tàn nhẫn nhất với người dân trong lịch sử Việt Nam?

CHỐT HẠ MỘT SỐ GỢI Ý QUAN TRỌNG CỦA VỤ TIÊN LÃNG


CHỐT HẠ MỘT SỐ GỢI Ý QUAN TRỌNG CỦA VỤ TIÊN LÃNG

 
 
 
 
 
 
Average

Trong chuyến về Tiên Lãng, từ nhiều nguồn thông tin, tiếp xúc, tiếp cận hồ sơ, xem xét thực tế, gặp cả lãnh đạo thành phố…thấy cần phải chốt hạ ngay một số vấn đề mang tính gợi ý để kết luận vụ Tiên Lãng. Đây là những mấu chốt cực kỳ quan trọng, liên quan đến kết quả kiểm tra, báo cáo, kết quả xử lý vụ việc.

+Các đoàn kiểm tra, báo chí cần lấy ý kiến người dân, phân tích hình ảnh để chốt cho được ngôi nhà bị lực lưỡng cưỡng chế phá có phải là ngôi nhà, hay lều? hay chòi? Tất cả người dân địa phương ( tất nhiên cả gia đình) khẳng định là nhà. Lãnh đạo địa phương, cả lãnh đạo thành phố, cả giám đốc Công an thành phố người nói là nhà, người nói là lều, người là trại. Cu Vinh khẳng định đó là nhà ( tuy nhiên nếu nói chính xác thì đó là một ngôi nhà gạch được xây dựng chưa hoàn thiện)- nhưng đó là NHÀ. Khẳng định được việc này thì mới quy kết được tội hủy hoại tài sản công dân, hủy hoại nhà thì mới cấu thành tội, hủy hoại cái lều…là cái zầy…Có hay không sự “ khéo léo” trong cách dùng từ của các báo cáo để né…tội?. Xác minh này không khó. Và đây cũng là hướng khai thác của báo chí và của các đoàn kiểm tra.

+Báo chí và các đoàn kiểm tra đừng bỏ qua chi tiết này: Ngay sau khi cưỡng chế xong, kéo dài gần 1 tuần, xã Vinh Quang đã phong tỏa toàn bộ khu vực đầm hồ anh Vươn, không ai có thể lọt vào ngoài lực lượng của xã. Phải xác định rõ như thế. Và như vậy, việc toàn bộ tài sản gia đình anh Vươn, trong đó có cá dưới hồ, mất mát, thiếu, bị cưỡng đoạt ( dù chỉ 1 kg cá, không cần tính đến tấn, đến tiền tỷ) thì trách nhiệm trước hết và trên hết thuộc Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng và xã Vinh Quang. Chúng tôi phát hiện một việc rất nghiêm trọng: Không có biên bản thống kê tài sản trước cưỡng chế. Đáng chú ý, ngôi nhà đã bị hủy hoại nằm ngoài khu vực cưỡng chế, nhỡ ra gia đình còn cất giữ vài trăm cây vàng thì sao ta? Ai đền?

+Ai phá nhà? Giám đốc công an thành phố khẳng định với Cu Vinh, kết thúc cuộc trấn áp tội phạm, lực lượng cưỡng chế đã bàn giao cho xã ( có biên bản- vấn đề là thực sự có biên bản không?) thì ngôi nhà hai tầng vẫn còn ( Giám đốc công an TP gọi là chòi). Tối đó hoặc sáng ngày mai ngôi nhà mới được phá hủy. Nếu đúng như vậy, việc ngôi nhà phá hủy thuộc trách nhiệm UBND huyện Tiên Lãng. Dù bất cứ ai phá, giả dụ tối đó xuất hiện một con Voi Tây Nguyên chạy về húc phá ngôi nhà đi nữa, thì trách nhiệm đền bù ( dân sự) cũng phải thuộc về UBND huyện Tiên Lãng ( đơn vị ra quyết định cưỡng chế…) vì toàn bộ khu vực này nằm trong khu vực bị phong tỏa và họ phải chịu trách nhiệm. Cần làm rõ thêm, chiếc máy xúc to tướng xuất hiện tại địa điểm cưỡng chế chính xác là của anh Kết, vấn đề là huyện, xã đã thuê xe anh Kết có hợp đồng không, thuê bao nhiêu tiền. Nhân chứng tại chỗ khẳng định chiếc máy xúc này là phương tiện chủ chốt để húc nát ngôi nhà này.Dù phá bằng cách gì, bằng lực lượng nào, thì dứt khoát Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, chủ tịch UBND xã Vinh Quang cũng phải chịu trách nhiệm, kể cả trách nhiệm hình sự.

+Những sai phạm của Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng trong quá trình cấp đất, thu hồi, cưỡng chế đất không chỉ là gia đình anh Đoàn Văn Vươn mà còn ở hàng chục, hàng trăm gia đình khác theo cách làm tùy tiện, gia đình chủ nghĩa, tự tung tự tác, chà đạp luật pháp, làm theo luật huyện, tất cả phải được kết luận rõ ràng, vì đây là nguyên nhân mấu chốt của mọi mâu thuẩn, xung đột. Đoàn kiểm tra và báo chí cũng phải xác định lại, xác định rõ, gần 5 km để bao khu vực đầm hồ nuôi thủy sản là do gia đình anh Vươn gây dựng nên ( nó nằm phía ngoài Đê chắn sóng của Nhà nước). Hiện nay, các vị lãnh đạo địa phương, thậm chí các báo cáo, và cả một số tờ báo, vô tình hay cố ý nhầm lẫn hai loại đê bao này để nói rằng ( như phát ngôn Chánh văn phòng UBND huyện) gia đình anh Vươn chẳng làm gì, chỉ thừa hưởng nhờ đê chắn sóng của nhà nước mà khai thác. Còn việc chính quyền lợi dụng đê bao của anh Vươn để lòng ghép vào công trình xây dựng đầm hồ nuôi trồng thủy hải sản của Dự án TNXP như thế nào, quyết toán khống ra sao, dấu hiệu tham nhũng đến đâu, chúng tôi sẽ công khai ngay sau khi xử lý về mặt kỹ thuật hồ sơ này.

+Một vấn đề nữa cũng phải làm rõ, vì nó liên quan đến nhân phẩm, lòng tự trọng của gia đình anh Đoàn Văn Vươn: Nhân dân nói, gia đình anh Vươn, anh Quý sống ở nhà ngoài hồ đầm, sống và làm ăn ở đấy mấy chục năm. Một số phát ngôn lãnh đạo nói, gia đình anh Vươn, anh Quý đang có cơ ngơi khang trang ở xã mình. Chúng tôi kiểm tra thấy rằng, cơ ngơi khang trang kia là của em gái anh Vươn. Lẫn lộn tài sản này dễ nảy sinh việc gia đình anh Vươn đang giả nghèo giả khổ. Trong khi chúng tôi xác thực tình hình gia cảnh của họ là bi đát. Có ý kiến lãnh đạo còn nói, việc gia đình người thân anh Vươn, anh Quý ra ở lều vải là cơ sự gợi ký kịch bản của phóng viên báo chí, dàn cảnh nghèo khổ để gây chú ý, gây sự thương cảm, kích động dư luận chửi bới chính quyền. Vấn đề này cần phải có kết luận của cơ quan kiểm tra, vì chắc chắn, theo chúng tôi, nói thế là xúc phạm đến báo chí, xúc phạm đến gia đình anh Vươn. Chẳng ai ngu lại nhè ngày mồng 1 tết, ra giữa đồng mà nằm. Trong khi về thực tế, những người thân anh Vươn, anh Quý không có chỗ ở, mấy ngày trước tế phải tá túc ở đợ nhà em út mình.

+Các đoàn kiểm tra cần có một thống kê những báo cáo, phát ngôn dối trá hoặc tiền hậu bất nhất của các cấp lãnh đạo từ thành phố đến huyện xã thông qua các cuộc tiếp xúc báo chí hoặc họp báo. Thống kê này rất quan trọng, nó phản ánh chứng cứ của những hành vi: quan liêu, chạy tội, bao biện, băng nhóm lợi ích và coi thường dư luận, coi thường Trung ương.

+Trên cơ sở những chứng cứ sai phạm của vụ việc, cần lập ra danh sách những cán bộ sai phạm, sai phạm cả về quản lý nhà nước, thái độ, tổ chức, ý thức, phát ngôn để công bố rộng rãi cho nhân dân được biết.

+Làm tất cả những điều trên rõ ràng là cách tạo cơ sở cho Thủ tướng có kết luận xác đáng về vụ việc, xử lý đúng người, đúng tội, tạo niềm tin cho nhân dân.

CHUẨN BỊ THÍ TỐT TIÊN LÃNG?

Nhà xây một lầu một trệt dùng để ở là "cái chòi trông cá", theo định nghĩa của đại tá Đỗ Hữu Ca
Khi xảy ra vụ chính quyền Tiên Lãng, Hải Phòng, dồn gia đình anh Đoàn Văn Vươn ở xã Vinh Quang đến bước đường cùng, buộc họ phải chống trả, các quan chức Tiên Lãng và cả Hải Phòng đã lên tiếng khẳng định việc làm của họ là ‘đúng luật’, và mô tả anh em anh Vươn như những kẻ côn đồ.
 Thế rồi, sau khoảng hai tuần, bỗng nhiên cả ôngphó chủ tịch thành phố Hải Phòng Đỗ Trung Thoại lẫn ông chủ tịch huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền bỗng lớn tiếng đòi trừng trị kẻ nào ra lệnh cưỡng chế trái phép trong vụ này!
 Nhưng rồi trong mấy ngày gần đây, những kẻ đứng đầu chính quyền Tiên Lãng lại giở giọng, lớn tiếng tuyên bố trở lại rằng việc làm của họ là đúng luật, đồng thời tổ chức bắt toàn bộ đảng viên trong huyện cam kết không nghe ‘luận điệu tuyên truyền của kẻ xấu’!
 Thoạt nghe những chuyện này, người ta có thể cho rằng bọn Đỗ Trung Thoại – Lê Văn Hiền là những thằng điên. Nhưng điều này cố nhiên không đúng. Mặc dù bọn họ đúng là loại phàm phu tục tử, văn hóa thấp kém, thiếu tính người, chỉ biết nịnh nọt kiếm chức để kiếm ăn, nhưng chắc chắn họ không phải những kẻ mắc bệnh tâm thần. Việc ‘thay đổi lập trường’ như thay áo này có nguyên nhân phía sau của nó.
Không khó để phán đoán như sau:
 Sở dĩ chính quyền Tiên Lãng dám ngang nhiên cưỡng chế trái phép trang trại của gia đình anh Vươn là vì có sự bật đèn xanh từ ‘trên’, tức là ít nhất từ một vài nhân vật chủ chốt của chính quyền cấp cao hơn Tiên Lãng. Mặt khác, Hải Phòng vốn là đất làm ăn của một vài vị rất có thế lực ‘vô hình’ nào đó, nên những nhân vật kia của Hải Phòng rất tin tưởng vào sự bao che ‘vô hình’. Vì vậy mà cả ông Thoại lẫn ông Hiền mới dám tỏ thái độ coi thường dư luận cả nước cũng như lời cảnh báo của những người đã từng nắm giữ những trọng trách rất lớn trong hệ thống quyền lực nước nhà.
 Còn việc đổi giọng lần một, khi hai ông nói trên đòi trừng trị kẻ ra lệnh cưỡng chế trái phép, thì dễ đoán là do có một nhân vật ‘cao hơn’ cảnh báo rằng sự việc đã quá rõ ràng, tốt nhất đừng ‘to họng’ nữa, mà hãy thừa nhận tính chất trái phép của việc cưỡng chế, rồi lập mưu đổ vấy cái xấu cho kẻ khác. Trong lúc rối trí, các ông Thoại và Hiền đã phát ngôn theo sự gợi ý đó.
 Đến khi phát hiện ra rằng không thể đổ vấy cho ai khác được, một nhân vật khác lại phân tích cho cánh Lê Văn Hiền thấy rõ điều này. Và nhân vật đó cũng xui ông Hiền nói cứng trở lại. Nhưng lần này thì việc xui khiến không còn mang ý nghĩa là để tìm cách giúp đỡ nữa. Thấy cơ chừng không cứu nổi ‘đàn em’, nhân vật (rất có thế lực) này quyết định xui cho đàn em tiếp tục bộc lộ toàn bộ sự láo xược, để rồi sau đó dựa vào ý kiến của các ngành liên quan cùng cơ quan tư pháp để trừng trị những kẻ gây ra vụ tai tiếng quá tồi tệ này.
 Chúng ta đều biết rằng ‘phương pháp làm việc’ của hầu hết quan chức thời nay là ‘xin ý kiến chỉ đạo’ của các ‘anh’ bên trên. Đặc biệt, khi xảy ra những vụ rắc rối, quan chức cấp dưới – vốn được chọn không phải vì năng lực mà thậm chí là ngược lại – không bao giờ dám tự ý phát ngôn và hành động. Vì vậy, thái độ tráo trở của mấy vị quan chức Tiên Lãng và Hải Phòng cho thấy có những ý kiến ‘chỉ đạo’ khác nhau. Trong lúc vô cùng bối rối, với những cái đầu vốn đã ngu sẵn, các vị ấy đã liên tục tự vả vào mồm mình.
 Với sự vào cuộc công minh của nhiều ngành và tổ chức xã hội cũng như báo chí cả hai ‘lề’, với dư luận rộng rãi đang có sự nhất trí cao trong việc đánh giá tình hình sau vụ Tiên Lãng, dù với cung cách làm việc trì trệ và thái độ bao che đến đâu, cũng đã đến lúc không có lực lượng nào dám nghĩ đến chuyện bịt mồm toàn xã hội được nữa.
 Những người đã từng ‘chống lưng’ cho chính quyền Tiên Lãng sắp sửa phải thí những con tốt này để giữ an toàn cho sinh mạng chính trị của mình.
Ngồi buồn ngẫm ngợi sự đời, chỉ là những suy đoán vu vơ  để thất vọng và hy vọng.