Thứ Hai, tháng 2 13

Việt Khang - Việt Nam Tôi Đâu?


Việt Khang không phải là tiến sĩ, anh không có được giải thưởng quốc tế nào để cho nhà nước VN vinh danh hay lợi dụng và anh cũng không có mảnh đất riêng nào cần phải bảo vệ khỏi cặp mắt thèm khát của bọn cường hào mới.

Tất cả anh có chỉ là tấm lòng. Tấm lòng đó thể hiện qua hai bài hát “Anh là Ai?” và “Việt Nam Tôi Đâu?” Lời hát của anh trực diện, không chống Tàu vu vơ:

“...Xin hỏi anh ở đâu?
ngăn bước tôi, chống giặc tàu ngoại xâm?
Xin hỏi anh ở đâu?
sao mắng tôi, bằng giọng nói dân tôi?
Dân tộc anh ở đâu?
sao đang tâm, làm tay sai cho Tàu?
để ngàn sau ghi dấu
bàn tay nào, nhuộm đầy máu đồng bào...”
........

“Tôi không thể ngồi yên
Để đời sau cháu con tôi làm người
Cội nguồn ở đâu?
Khi thế giới nay đã không còn Việt Nam.”
.......

Tấm lòng đó rầm rì, bền bĩ, bốn ngàn năm dựng nước, giữ nước. Tiếng lòng đó phát ra từ trái tim phẫn uất của Trần Quốc Toản bóp nát quả cam tại hội nghị Bình Than khi quân Nguyên-Mông sang xâm lăng nước ta. Tiếng lòng đó truyền sang cả André Menras, Hồ Cương Quyết, một người Pháp có quốc tịch Việt Nam, khi ông khóc với “Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát”.

Tiếng lòng đó phát ra từ tim, vang xa và mạnh hơn tiếng đại bác nên Việt Khang bị nhà cầm quyền VN bắt.

Phải chi Việt Khang “khôn lanh”, thêm “bác Hồ” hay “đảng CS” vào đâu đó trong bài hát của anh giống như các lãnh đạo CSVN, những trí thức XHCN vẫn thường hay trích “bác Hồ nói thế này...”, “bác Hồ nói thế kia...” trong các phát biểu của họ, thì có lẽ nhà cầm quyền VN sẽ không làm gì anh?

Nhưng cả một đời Bác và đảng đều dựa vào Tàu, sống nhờ Tàu. Đảng CS Việt Nam dựa vào Tàu để đánh Mỹ tới người Việt Nam cuối cùng, nhờ Tàu để “giải phóng” được miền Nam rồi đưa Cả-Nước-Xuống-Hố và bây giờ đang dựa vào Tàu để bảo vệ sự sống còn của đảng, của chế độ, thì làm sao Việt Khang có thể đưa Bác và đảng vào đâu đó trong các ca khúc chống Tàu của mình được?

Vì mối tình anh em “vĩ đại”, Việt Nam có bị mất đi một nữa thác Bản Giốc, mất Ải Nam Quan, mất cứ điểm quan trọng ở Lão Sơn, Hà Tuyên, mất hàng ngàn cây số bờ biển, hay nhiều hơn nữa thì một số lãnh đạo cao cấp của đảng CS vẫn thản nhiên ca tụng tình hửu nghị Việt-Trung thắm thiết này.

Chính vì thế mà Việt Khang bị bắt, chính vì thế mà blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, chị Bùi Thị Minh Hằng bị bắt và nhiều, nhiều người có cùng tấm lòng như họ bị bắt hay bị đàn áp.

Nếu câu thần chú “16 chữ vàng”, “4 tốt” làm Việt Nam bị mất ĐỘC LẬP, vòng kim cô chủ nghĩa cộng sản làm cho người dân Việt Nam bị mất TỰ DO, đất nước Việt Nam bị kìm hãm không phát triển được, thì HẠNH PHÚC chỉ có thể có được nếu ai đó chịu đeo vòng kim cô XHCN của bác Hồ và của đảng CSVN.

Chính vì thế mà Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Tạ Phong Tần, Nguyễn Bá Đăng, Phan Thanh Hải, LM Nguyễn Văn Lý, Vi Đức Hồi, Nguyễn Tấn Hoành, và nhiều, nhiều người khác nữa bị nhà cầm quyền Việt Nam bắt.

Tình thế bây giờ đã khác xưa, họ không lẻ loi nữa. Mà thật ra, những người yêu nước chưa bao giờ lẻ loi. Dù họ đang ở trong tù , nhưng tiếng nói của họ vẫn được vang lên nơi này nơi kia trên thế giới bởi những nguời yêu tự do khác. Và nhà cầm quyền VN không có cách nào để làm im những tiếng nói đó.

Cuối tháng 12 năm 2011, nhà cầm quyền VN bắt Việt Khang tại Mỹ Tho, quê anh, vì hai bài hát anh phổ biến trên mạng.

Tháng 1 năm 2012, đài SBTN qua nhạc sĩ Trúc Hồ và Ủy ban PBSOS qua tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, cùng các hội đoàn, đoàn thể người Việt tại Mỹ mở một chiến dịch rộng rãi để lấy ít nhất 25 ngàn chử ký của người Việt tại Mỹ gởi cho Tổng thống Obama, yêu cầu ông lên tiếng về việc nhà cầm quyền VN bắt giữ nhạc sĩ Việt Khang và những người đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam.

Cuộc vận động mở rộng khắp nơi có người Việt, từ Atlanta (GA), Camden (NJ), Falls Church (VA), Houston (TX), Louisville (KY), Orange County (CA), Philadelphia (PA), Silver Spring (MD), Bayou La Batre (AL), đến Biloxi (MS) v.v...

Chiến dịch bắt đầu từ thứ Tư 08/02/2012 cho đến hết ngày 08/03/2012. Theo bản tin ngày 11/02/2012 của BPSOS, “ Lúc 12 giờ khuya (9/2/2012), giờ Hoa Thinh Đốn, số người ký tên ủng hộ đã lên tới 21,300. Trong khi ấy nhiều người, nhất là ở những tiểu bang miền Tây vẫn tiếp tục ký tên. Ở mức hiện nay, chúng ta có thẻ đạt mốc điểm 25 ngàn nội sáng thứ Bảy”.

Tính đến 3 giờ chiều giờ VN, ngày 13/02/2012, số người ký tên đã lên tới 32.590 và con số còn nhích lên từng phút (xin bấm vào link để biết kết quả cập nhật).

Cùng hẹn nhau ở cột mốc 43.000 chử ký. Đây sẽ là con số kỷ lục, cao nhất trong tất cả các thỉnh nguyện thư đã gởi cho Tổng thống Obama từ trước đến nay (Thỉnh nguyện thư “End ACTA and Protect our right to privacy on the internet” đạt được mức cao nhất hiện nay với 42.481 chử ký).

Cuộc vận động này không chỉ xảy ở Mỹ mà còn xảy ra dưới nhiều hình thức khác nhau tại Úc, Canada, Âu Châu, qua các cuộc vận động của nguời Việt với chính giới tại các nước sở tại.

Cũng theo bản tin trên của PBSOS, “...Thành quả này thể hiện tấm lòng của cộng đồng người Việt đối với đồng bào và quê hương, và biểu dương khả năng huy động và phối hợp ở quy mô sâu rộng, cả trong và ngoài cộng đồng. Chúng tôi đã thông báo cho tòa Bạch Ốc biết diễn tiến của cuộc vận động ồ ạt này và toà Bạch Ốc đang lưu tâm quan sát”.

Chúc cho cuộc vận động thành công tốt đẹp. Chúng ta sẽ không thờ ơ với tội ác, với những kẻ bán nước, vì thờ ơ chính là vô tình đồng lõa với nó.

Ðỗ Trung Thoại mất chức ‘Tổ trưởng tổ công tác’ sau 1 ngày


Chỉ sau một ngày được giao chức vụ ‘Tổ trưởng Tổ công tác’ để 'thực hiện chỉ đạo của thủ tướng về vụ cưỡng chế đầm của ông Ðoàn Văn Vươn', hôm 12 tháng 2, ông Ðỗ Trung Thoại, phó chủ tịch thành phố Hải Phòng, đã bị thay thế bằng một phó chủ tịch khác là ông Ðan Ðức Hiệp.
Ðã có hai lãnh đạo huyện và hai lãnh đạo xã bị 'đình chỉ chức vụ' trong việc cưỡng chế đất của gia đình ông Ðoàn Văn Vươn. (Hình: SGTT)
Ông Thoại được nhà cầm quyền thành phố Hải Phòng giao chức vụ này hôm 11 tháng 2, nhưng ngay sau đó dư luận phản ứng dữ dội vì trước đó ông Thoại đã có hành động bao che cho cấp dưới khi nói rằng, thủ phạm phá nhà ông Vươn “là do nhân dân bất bình”.
Theo Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN), cũng trong chiều 12 tháng 2, 2012, hai nhân vật đứng đầu xã Vinh Quang là ông Phạm Ðăng Hoan, bí thư đảng ủy, chủ tịch HÐND và ông Lê Thanh Liêm, chủ tịch xã đã bị đình chỉ công tác vì “đã có nhiều vi phạm trong vụ cưỡng chế thu hồi đất của ông Ðoàn Văn Vươn tại khu đầm ngoài đê biển thuộc xã này”.
Như vậy cho đến nay có 4 người bị “đình chỉ chức vụ” là hai lãnh đạo huyện Tiên Lãng (Lê Văn Hiền, chủ tịch và Nguyễn Văn Khanh, phó chủ tịch) và hai lãnh đạo xã Vinh Quang (Phạm Ðăng Hoan, bí thư đảng ủy, chủ tịch HÐND và Lê Thanh Liêm chủ tịch).
Ba ngày trước khi có cuộc họp với ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 10 tháng 2 năm 2012, nhà cầm quyền thành phố Hải Phòng đã loan báo “đình chỉ chức vụ” đối với ông Hiền và ông Khanh. Người ta tưởng hai ông này, với các tội nghiêm trọng như vậy, sẽ bị cách chức vĩnh viễn và có thể sẽ bị truy tố hình sự.
Nhưng bản tin báo Người Lao Ðộng thì hai ông Lê Văn Hiền và Nguyễn Văn Khanh chỉ bị đình chỉ chức vụ trong 15 ngày.
Vẫn theo tin của TTXVN, thì ngoài việc thay ông Ðỗ Trung Thoại bằng một “Tổ Trưởng Tổ Công Tác” khác thì “Thành ủy Hải Phòng chỉ đạo thực hiện chín nội dung” để “thực hiện kết luận của thủ tướng chính phủ về vụ cưỡng chế thu hồi đất ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng”.
Trong số “chín nội dung” này thì việc quan trọng nhất là phải “thu hồi các quyết định không đúng pháp luật của UBND huyện Tiên Lãng về việc thu hồi đất và cưỡng chế thu hồi đất đã giao cho ông Ðoàn Văn Vươn; xử lý các vi phạm về sử dụng đất của ông Vươn theo đúng quy định pháp luật và làm thủ tục cho ông Vươn sử dụng đất theo đúng luật đất đai”.
Có nghĩa là ông Ðoàn Văn Vươn sẽ tiếp tục được giao và cho thuê đất.
Trước đó, trong cuộc họp hôm 10 tháng 2, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng 'yêu cầu làm thủ tục cho ông Vươn sử dụng đất theo quy định của Luật Ðất đai’.
Báo Sài Gòn Tiếp Thị dẫn lời thứ trưởng Bộ Tài Nguyên Môi Trường Nguyễn Mạnh Hiển nói rằng, ‘để làm thủ tục này, phải rà soát diện tích đất ông Vươn sử dụng để chuyển sang hình thức giao và cho thuê’.
“Theo đó, ông Vươn sẽ được giao 3 ha đất nuôi trồng thủy sản trong hạn mức. Số đất vượt hạn mức còn lại sẽ cho gia đình ông Vươn thuê. Thời hạn giao, cho thuê là 20 năm tính từ thời điểm giao đất trước đây. Khi hết thời hạn sử dụng đất, nếu gia đình ông Vươn sử dụng đất có hiệu quả và đất đó vẫn được quy hoạch làm nông nghiệp, gia đình ông Vươn sẽ được giao và cho thuê tiếp.”
Còn ông Ðặng Hùng Võ, nguyên thứ trưởng Bộ TN&MT, giải thích thêm: Hộ gia đình, cá nhân được nhà nước giao đất thì có quyền chuyển đổi, chuyển nhượng, cho thuê, thừa kế, thế chấp... Vì vậy, việc ông Vươn cho thuê lại đất và đất đó vẫn được dùng để nuôi trồng thủy sản là không sai.

Hy vọng cộng đồng Việt Nam sẽ tạo ra kỷ lục mới của nước Mỹ khi thu thập chữ ký trên con số 42,500


 Mấy ngày trước, nhạc sĩ Trúc Hồ và đài SBTN đưa ra một cuộc vận động 100 ngàn chữ ký để gây áp lực cho tổng thống B. Obama và chính giới Hoa Kỳ can thiệp nhân quyền cho Việt Nam đã diễn ra rất thành công trong mấy ngày đầu tiên.
Cuộc vận động diễn ra trong bối cảnh thuận lợi khi Hạ Viện Hoa Kỳ vận động dự luật nhân quyền cho Việt Nam. Trước đây, Hạ Viện Hoa Kỳ từng thông qua hai lần dự luật tương tự, nhưng đã bị Thượng Viện Hoa Kỳ “bỏ lơ” và dự luật đã chết.
Lần này, dân biểu Chris Smith tái đưa ra dự luật này, và cuộc vận động 100 ngàn chữ ký khiến cho trọng lượng của vấn đề thêm nặng nề hơn, và mang sức mạnh đáng kể.
Trong một bản tin gửi đi, anh Sơn Đỗ đã viết: “100 ngàn chữ ký = 1 Bùa hộ mạng chính trị chiến lược!” và trong đó có đoạn như sau:
“…Vài ngày nữa sẽ xong con số 25k nhưng bổn phận chúng ta vẫn chưa hết! Không ngừng đôn đốc tại số 25k. Thời gian chắc sẽ còn thừa để chúng ta tiếp tục duy trì đôn đốc lấy thêm chữ ký cho hơn gấp 4-5 lần, cho CP & QH Hoa Kỳ biết rằng lực lượng cử tri Mỹ gốc Việt nay đã sẵn sàng tham chính. Hồi chuông này chỉ mới đánh cho Nhà Trắng thức dậy. Giới truyền thông Mỹ sắp làm tin, hy vọng có CNN-TV, về cuộc vận động mạnh mẽ kỷ lục này của chúng ta (anh Trúc Hồ cho biết).
Mùa tranh cử này mà mình bỏ lỡ cơ hội thì phải chờ 4 năm nữa. Tạo áp lực ngay hôm nay! Phô trương Thế Lực của chúng ta trong tháng 2 này! Tinh thần chúng ta đang trên đà tích cực, đang thấy có những biến động thuận lợi từ trong nước (Truyền đơn chống CS đã dán lên nhiều nơi) và vài vận động tích cực từ Hạ Viện Mỹ v.v....
Chúng ta nên có thêm 1 chiến dịch (chủ đề? xin đóng góp) mới nhắm vào các ứng cử viên Hạ,Thượng Viện. Đánh thêm 1 cú vào Quốc Hội Mỹ. Chính trị gia Mỹ chỉ vì quyền lợi của họ, thì mình cũng sẽ vì quyền lợi của người Việt chống Cộng. "You scratch my back, I scratch yours!". "Gãi lưng nhau" là công bằng và tốt cho đôi bên. Thượng viện Hoa Kỳ thường là đoạn cuối tối quan trọng quyết định cho những Thỉnh Nguyện Thư/Kiến Nghị/Đạo luật.Thượng viện cũng là 1 đấu trường ác liệt của Quyền Lực. Lá Phiếu là Quyền Lực trong xứ này. Mình phải đánh mạnh hơn trong vài tháng tới này.
…Tại mỗi quốc gia, các cđ người Việt hải ngoại, thu thập cho được 100-200 ngàn chữ ký sẽ cho chúng ta Thế Lực,
We The People, We The Power!.”
Nhạc sĩ Nam Lộc ngay sau đó đã nhận định: “Đối với chính phủ và dân cử Hoa Kỳ, khó có tầm ảnh hưởng nào giá trị bằng “We ‘The People’ Power”. Họ đo lường sức mạnh cùng với sự đoàn kết của cộng đồng chúng ta bằng con số.
Trúc Hồ cho biết hiện đang có các cơ quan truyền thông Mỹ chuẩn bị làm tin về cuộc vận động hào hứng và mạnh mẽ này của cộng đồng người Việt. Theo tôi thì trong mùa bầu cử này, một khi ông Obama nhào vào cuộc thì Mitt Romney và Newt Gingrich chắc chắn cũng sẽ tìm đến chúng ta mà thôi!”
Trong một bản tin khác trên net, chúng tôi ghi nhận một bản tin như sau:
“Vận tốc đều đặn khi canh me thì cứ mỗi 5 phút, số chữ ký ghi nhận là 48 chữ ký theo counter set, do vậy rạng sáng mai (tức sáng thứ bảy này) trong khoảng 4:30AM đến 5AM, túc số 25,000 chữ ký sẽ đạt được. Theo mức độ 3 ngày 6 tiếng chúng ta dứt điểm được 25,000 chữ ký, cứ tiếp tục như vậy thì phỏng định khoảng 13 ngày chúng ta sẽ dứt điểm 100,000 chữ ký. Dự trù February 20th, 2012, mục tiêu hoàn tất cho 100,000 emailed petitions. Nên xin quý bà con ta hãy tiếp tục tham gia trò chơi dân chủ đầy hào hứng này.”
Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành BPSOS, trong bản tin trên web Mạch Sống cũng đã viết như sau:
“Ngày 10 tháng 2, 2012
Lúc 12 giờ khuya nay, giờ Hoa Thịnh Đốn, số người ký tên ủng hộ đã lên đến 21,300. Trong khi ấy nhiều người, nhất là ở những tiểu bang miền Tây, vẫn tiếp tục ký tên. Ở mức độ hiện nay, chúng ta có thể đạt mốc điểm 25 ngàn nội sáng Thứ Bảy.
Thành quả này thể hiện tấm lòng của cộng đồng người Việt đối với đồng bào và quê hương, và biểu dương khả năng huy động và phối hợp ở quy mô sâu và rộng, cả trong lẫn ngoài cộng đồng. Chúng tôi đã thông báo cho Toà Bạch Ốc biết diễn tiến của cuộc vận động ồ ạt này, và Toà Bạch Ốc đang lưu tâm quan sát.
Thành quả bước đầu này khích lệ chúng ta dốc sức đạt mốc điểm kế đến: 42,150. Đây là con số kỷ lục trong lịch sử thỉnh nguyện qua trang mạng của Toà Bạch Ốc. Chúng ta nhất quyết sẽ phá kỷ lục này. Và chúng ta sẽ làm được bởi vì:
(1) Ở nhiều nơi đến cuối tuần thì cộng đồng địa phương mới thực sự nhập cuộc. Chiến dịch được phát động trong tuần và chủ yếu dựa trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Đến cuối tuần này các tổ chức, đoàn thể, nhóm tự phát mới bắt đầu phân phối tờ bướm, dán bích chương, và đặt bàn ở các khu ch ợ, trung t âm cộng đồng, nhà thờ, chùa, hội thánh… để vận động và hướng dẫn đồng hương tham gia.
(2) Nhiều người trẻ, vì phải đi làm, đi học trong tuần, đến cuối tuần này mới bắt đầu nhập cuộc và có thời gian để hướng dẫn ông bà, cha mẹ hay vận động bạn bè.
(3) Nhiều trường hợp cần sự giúp đỡ kỹ thuật để tham gia đang phải xếp hàng chờ đến cuối tuần thì mới nhận được sự hướng dẫn của các thiện nguyện viên, vốn phải đi làm trong tuần. Tất cả các văn phòng của BPSOS đều bị quá tải trong mấy ngày qua nên chỉ lấy thông tin để đến cuối tuần mới xử lý.
Phá được con số kỷ lục 41,150, cộng đồng Việt ở Hoa Kỳ sẽ khẳng định khả năng vượt bực về huy động quần chúng nhằm ảnh hưởng chính sách quốc gia.
Tôi thiết tha kêu gọi mọi người dốc sức tiếp tay đẩy thật xa chiến dịch vận động TT Obama mà Nhạc Sĩ Trúc Hồ và SBTN phát động cách đây ba hôm.
***
Để ký tên, trước hết quý vị cần mở trương mục (account) với trang mạng của Toà Bạch Ốc (có phần chỉ dẫn): https://wwws.whitehouse.gov/petitions
Xin lưu ý là nên ghi thành phố và tiểu bang nơi mình sinh sống khi mở account. Có vậy thì Toà Bạch Ốc mới biết rằng mình hiện ở đâu trên đất nước Hoa Kỳ và thấy được sự tham gia rộng rãi từ người dân ở khắp nơi.
Khi đã mở account xong rồi, xin vào trang sau đây để ký tên ủng hộ (bấm vào ô “Sign This Petition”):
Quý vị không nhất thiết phải là công dân Hoa Kỳ để tham gia chiến dịch, miễn là đang cư trú ở Hoa Kỳ.
Để giúp những đồng hương gặp trở ngại kỹ thuật hay không biết dùng máy điện toán hay internet, BPSOS đã thiết lập các trạm hướng dẫn tại những địa điểm sau đây:
Atlanta (GA): 770-458-6700
Camden (NJ): 856-486-7770
Falls Church (VA): 703-538-2190
Houston (TX): 281-530-6888
Louisville (KY): 502-368-1491
Orange County (CA): 714-897-2214
Philadelphia (PA): 215-334-1500
Silver Spring (MD): 301-439-0505
Bayou La Batre (AL): 251-824-7004
Biloxi (MS): 228-436-9999
Hệ thống truyền thông Cali Today kêu gọi độc giả của mình tham gia vào phong trào này để cùng nhau góp tiếng nói mạnh mẽ để đấu tranh cải thiện nhân quyền cho Việt Nam.
Con số chữ ký của chúng ta sẽ có tiếng nói rất lớn, và mỗi chữ ký sẽ trở thành một viên gạch dựng xây nhân quyền cho Việt Nam.

Thứ Sáu, tháng 2 10

Cơ hội hay kẻ cơ hội

Ông Đào Hồng Tuyển - chúa đảo Tuần Châu - vừa trao  chi phiếu 100 ngàn Mỹ Kim nhờ chuyển lại cho gia đình ông Đào Văn Vươn và Đào Văn Qúy .Trả lời cho ký gỉa, ông Tuyển nói rằng đối với một đứa bé người Nhật bất hạnh của một nước giàu có mà ông còn tặng 50 ngàn Mỹ Kim, còn đây lại là đồng bào ruột thịt của mình.Ông cho rằng nỗi bất hạnh của gia đình ông Vươn và ông Qúi rất lớn, rất đáng thương và đáng quan tâm . Họ sống cảnh màn trời chiếu đất trong cái rét của mùa đông . Ông nói thêm "chỉ có loài thú mới quay lưng lại với đồng loại để lo chăm sóc bộ lông của mình".Ông Tuyển còn hứa vận động các đại gia trên toàn quốc, các hội đoàn, và đặc biệt là ông Hữu Thỉnh - Chủ Tịch Hội Nhà Văn VN - giúp đở 2 gia đình bất hạnh của ông Vượn và ông Qúi để họ sớm ổn định cuộc sống trước khi có sự giúp đỡ của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng .Hoan hô tinh thần "miếng khi đói bằng gói khi no . Của tuy tơ tóc nghĩa so nghìn trùng" của ông Đào Hồng Tuyển .


Không có gì đắc sách bằng cách xuất hiện và hành xử như một minh quân khi mà lòng dân bất mãn cùng cực và có sẵn vài con tốt nhỏ đang bị dư luận căm phẫn để đem ra trảm. Tham nhũng - nếu không dẹp được tôi sẽ từ chức; Vinashin - cú đấm thép chìm tàu với số nợ phải chạy làng; lạm phát đụng trần nhà; biển Đông dậy sóng và lòng người bất mãn đến nỗi phải đem hải quân VNCH ra để vuốt... Uy tín của ông Thủ tướng xuống dốc từ trong nhà ra đến sân. Tiên Lãng là cơ hội ngàn vàng cho Thủ tướng và ông đã biết nắm bắt vụ việc từ đầu để biến thành một kế hoạch. Một tháng im lặng là một sự im lặng có tính toán, có chủ mưu.

Trước hết hãy xét về hiện tượng báo chí lề đảng vào cuộc ầm ầm. Sau khi đăng tải vài tin tức theo kiểu viết lại tin từ thông tin của bộ phận công quyền về một tội phạm chống cự và bắn lại lực lượng thi hành công vụ, thì gần như tất cả các báo lề đảng được tự do khai thác và đăng tải tin tức về vụ việc Tiên Lãng tối đa. Mỗi ngày, mỗi bài báo, những lời tường thuật và bình luận đã làm gia tăng sự đồng cảm của quần chúng đối với hành động của anh Đoàn Văn Vươn và sự phẫn uất đối với các cán bộ quan chức tại huyện Tiên Lãng. 

Trong một guồng máy truyền thông mà một con kiến cũng không lọt qua hàng rào kiểm duyệt khi đảng muốn thì tại sao một tháng qua, báo lề đảng có được cái "tự do" ấy? Nếu không có chỉ thị bật đèn xanh thay vì chỉ thị bật đèn đỏ hoặc ít ra là ... đèn vàng? Chỉ mới đây thôi, nhìn lại sự kiểm soát và bưng bít thông tin về các cuộc biểu tình yêu nước, về chuyện cờ Trung Quốc 6 sao là đủ để thấy khả năng kiểm soát thông tin của đảng.

Cũng cần thấy rằng hiện tượng dân oan, tranh chấp đất đai giữa dân và cán bộ quan chức đảng, tình trạng cưỡng chế trái phép, giải phóng mặt bằng và bồi thường oan ức đã và đang âm ỉ có thể bùng nổ khắp nước bất kỳ lúc nào và đảng không phải là không biết điều đó. Trong suốt nhiều năm qua, những biện pháp khoanh vùng để đàn áp những phản đối của dân oan, bưng bít thông tin hay giới hạn thông tin đã được áp dụng. Do đó vụ việc Tiên Lãng không phải là chuyện "nhỏ như con thỏ" để đảng vô tư cho phép đổi đèn đỏ xanh. Nó là một sự chủ động có tính toán của ông Thủ tướng. 

Trong cái "khuôn khổ tự do" phanh phui vụ việc Tiên Lãng, điều mà đảng và ông Thủ tướng nhất trí với nhau là "lộ hàng vài Nguyễn Trường Tô" nhưng dứt khoát không thể "lộ hàng đảng Nguyễn Trường Tô". Sai trái là do cán bộ huyện xã chứ không phải từ thành phố cho đến trung ương. Góp vai trò để giải quyết chuyện này là sự xuất hiện của thái thượng hoàng Lê Đức Anhvà một số nguyên tướng lãnh, nguyên đại biểu quốc hội. Những cán bộ cao cấp suốt đời trung thành với chế độ này có những phát biểu đáp ứng đúng tâm lý của nhiều người đang muốn cứu anh Đoàn Văn Vươn và đang lên án đám cường hào ác bá địa phương. Những tồi tệ của các cán bộ quan chức Tiên Lãng càng được phơi bày thì lý do hành động phạm pháp vì bị ép vào đường cùng của anh Vươn càng được thông cảm và hiểu được. Không gì bằng khi những phát biểu đó xuất phát từ các công thần của chế độ.

*

Sau 1 tháng "im lặng", màn hai của vở kịch chính thức được mở và tài tử Nguyễn Tấn Dũng xuất hiện. Chỉ trong vòng vài ngày, những tài tử phụ tái xuất hiện với những tít lớn trên báo lề đảng: 


để đánh cú cuối cho 3 mục tiêu: địa phưong Tiên Lãng sai trái, cán bộ làng xã Tiên Lãng quá tệ, và Đoàn Văn Vươn vẫn là tội phạm. 

Trang điện tử mà cái tên phảng phất tính nhân văn, giáo dục là Giáo dục Việt Nam được khéo léo chọn để thực hiện - không phải là một bài phỏng vấn giữa một phóng viên và một cán bộ - mà là một loạt giao lưu trực tuyến với quần chúng, hoành tráng hơn trong đó những câu hỏi rất cò mồi kết hợp với những câu trả lời để thành bài bản. 

Ba bài viết của Giáo dục Việt Nam được VietnamNet, một trang đắt khách hơn gom lại với nhan đề ăn khách và rõ ràng hơn cho ông Thủ tướng: 


Tất cả xảy ra trong vòng 1, 2 ngày. Những hồi trống nhồi cho Thủ tướng đã vang lên; tấm màn nhung được kéo lên và lộ hàng mục tiêu và ý đồ của ông Thủ tướng trong kế hoạch... phục hồi nhân phẩm với bài viết và cái tít mang câu phát biểu của diễn viên Thái thượng hoàng gửi đến toàn dân: 



Ở thành phố cảng, nơi ông Thủ tướng là ĐHQH nhưng không cần, không thèm gặp cử tri đã "bị" xếp hàng, nhắm mắt gạch đít tên ông vào ghế Quốc hội, thì các quan chức thành phố, những kẻ đã từng có những tuyên bố như: 

Đỗ Trung Thoại, Phó Chủ tịch UBND TP.Hải Phòng: 
“Sau khi vụ việc xảy ra, quần chúng nhân dân, nhất là nhân dân các xã khu vực ven biển huyện Tiên Lãng, rất bất bình, đề nghị cơ quan chức năng phải sớm đưa ra xét xử nghiêm minh đối với những người cố tình chống đối” "Lực lượng cưỡng chế không phá mà do nhân dân bất bình (với hành vi, thái độ của gia đình ông Đoàn Văn Vươn - PV) nên đã phá". "TP chưa khẳng định người dân bức xúc phá nhà hay chính quyền phá nhà dân mà theo báo cáo ban đầu của huyện Tiên Lãng là người dân phá." 

Đỗ Hữu Ca - Giám đốc Công an thành phố Hải Phòng:
"Công an trong lực lượng cưỡng chế không được lệnh phá. Và CBCS công an không phá căn nhà vì sau khi lực lượng cưỡng chế rút đi, có lực lượng công an khác đến ghi nhận hiện trường rồi cũng rút chứ không phá gì cả. Hiện trường còn lại thuộc trách nhiệm của huyện." "Tôi không ra lệnh anh em phá dỡ nhà của hai đối tượng Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý" 

qua cái gọi là Thường vụ Thành ủy Hải Phòng tự khoát vào mình cái áo quan tòa. Ban Thường vụ Thành ủy là một bộ phận của đảng nhưng tỉnh bơ, không ai thắc mắc, ngồi vào ghế của chính phủ để giải quyết chuyện cán bộ chính quyền sai trái và oan ức của dân. 

Kết luận "bước đầu" của bộ phận đảng "tối cao" tại Hải Phòng nằm đúng trong kế hoạch của Thủ tướng: Giơ cao đánh khẽ, đánh thằng nhỏ chứ không đánh thằng lớn và đánh vào hiện tượng nhưng không đụng vào bản chất. Hãy xem: 

Thường vụ Thành ủy Hải Phòng thừa nhận 5 cái sai trong vụ cưỡng chiếm ở Tiên Lãng:

- Không có phương án sử dụng đất sau khi thu hồi của cơ quan có thẩm quyền để công bố công khai đối với người có đất bị thu hồi. 

- Không thành lập hội đồng đền bù hỗ trợ trước khi thu hồi. 

- Không tổ chức đối thoại với người được giao đất bị thu hồi với người ký quyết định cưỡng chế thu hồi.

- Sau cưỡng chế để xảy ra việc nhà trông đầm nuôi trồng thủy sản của gia đình ông Vươn bị phá hủy. 

- Việc tổ chức cưỡng chế vào thời điểm không hợp lý, sát Tết cổ truyền của dân tộc đã gây phản ứng trong dư luận nhân dân về đạo lý và mối quan hệ giữa chính quyền huyện Tiên Lãng với dân. 

5 cái sai này mang tính "hiện tượng", "kỹ thuật" gói gọn trong lãnh vực hoạt động để giới hạn phạm vi trừng phạt mang tính đánh khẽ. Ban thường vụ đảng Hải Phòng còn rất kỹ lưỡng gài câu gỡ tội trong đoạn mở đầu: 

Đối với huyện ủy Tiên Lãng, mặc dù không có dấu hiệu tư lợi hay cố ý làm trái nhưng sự việc đã gây ra hậu quả nghiêm trọng, Ban Thường vụ Thành ủy thống nhất chủ trương:

Kiểm điểm Ban Thường vụ Huyện ủy và cá nhân Bí thư huyện ủy.

Đình chỉ công tác Lê Văn Hiền- Phó Bí thư Huyện ủy, Chủ tịch UBND huyện; Nguyễn Văn Khanh - Phó chủ tịch UBND để kiểm điểm trách nhiệm cá nhân. 

Kiểm điểm Lê Văn Mải - Trưởng công an huyện Tiên Lãng; Phạm Đăng Hoan - Bí thư Đảng ủy; Lê Văn Liêm - Chủ tịch UBND xã Vinh Quang. 

Tất cả nhân sự trên là những quan chức cấp huyện, hình phạt nặng nhất hiện thời là đình chỉ công tác, còn lại là kiểm điểm - một cụm từ đồng nghĩa với chìm xuồng. Tất cả sai trái đều nằm ở phạm vi hiện tượng. Những "tội" mang tính đạo đức, phản ảnh bản chất lật lọng, láo khoét của những cán bộ quan chức đảng không được nhắc tới. Chúng đã làm xong nhiệm vụ tạo bức xúc cho quần chúng, đã mở đường xong cho Thủ tướng xuống núi trừ gian diệt bạo. Đỗ Hữu Ca, Đỗ Trung Thoại và các đồng chí nói láo ăn tiền hạ cánh an toàn vì trong đảng nói láo không phải là tội.

Thứ Ba, tháng 2 7

NHÂN VỤ TIÊN LÃNG: TUYÊN GIÁO LÀ THẾ ?

Phạm Xuân Cần
          Chiều nay đọc tin về cuộc họp báo của Thành ủy Hải Phòng về vụ Tiên Lãng mà nhẹ cả người. Thôi thì tuy chưa thật thỏa mãn, nhưng bước đầu như thế là rất tốt. Phản hồi trên mạng tuyệt đại bộ phận là tích cực, người ta hoan nghênh Bí thư Thành ủy Hải Phòng, người ta kỳ vọng và tin tưởng Thủ Tướng trong buổi làm việc bốn ngày tới đây sẽ tiếp tục đưa ra các kết luận và quyết định đúng đắn. Dĩ nhiên là còn nhiều đòi hỏi và chờ đợi khác nữa. Tất cả không có gì ngoài mong muốn sự thật được phơi bày, công lý được thực thi, đạo lý được tôn trọng.
          
Tự dưng, tôi lại chạnh nghĩ đến ông Trưởng Ban Tuyên giáo Huyện ủy Tiên Lãng Vũ Hồng Chuân. Mới bốn hôm trước, đúng ngày 3/2, ngày thành lập Đảng, thay mặt Huyện ủy ông đã “quán triệt” cho 300 đảng viên cốt cán của Đảng bộ thị trấn Tiên Lãng về vụ cưỡng chế. Theo ông thì mọi việc mà chính quyền huyện Tiên Lãng, xã Vinh Quang và các ban ngành đã làm đều đúng đắn, đều cần thiết. Đảng viên trong Đảng bộ cần “quán triệt” và tin tưởng, không được nghe theo các luận điệu xấu. Ông cũng không ngần ngại gọi tên cả GS Đặng Hùng Võ, một chuyên gia hàng đầu về quản lý đất đai, coi đó là một trong những người đã phát ngôn sai trái, do không hiểu thực tế (!). Dĩ nhiên, ông xỉa xói blog đủ điều. Ông coi đó là những tác nhân gây rối lọan thông tin và gây mất ổn định chính trị xã hội ở địa phương…Ông cũng lưu ý có các thế lực xấu đứng đằng sau các bloger! (Câu này khiến tôi cũng phải quay lại xem có “kẻ xấu” nào đứng sau lưng mình không, mà không thấy. Hay là “kẻ xấu” tinh vi quá mình nhìn không ra?).
          Thực ra, khi chưa đọc bài nói chuyện của ông Chuân, thì tôi cũng đoán ra ông sẽ nói như thế nào. Chẳng phải là tôi có tài cán gì về khả năng tiên tri, mà chỉ vì tôi quá thuộc bài…tuyên giáo! Tuyên giáo là vậy, hễ cứ có việc gì xẩy ra thì cái người ta quan tâm trước tiên không phải là nghiên cứu, xác minh đúng sai như thế nào, mà quan trọng là “lĩnh hội” sự chỉ đạo của Thường trực cấp ủy để “quán triệt” lại cho cấp dưới và đảng viên. Lý luận, sách vở không viết thế, không dạy thế, nhưng người ta cứ làm thế theo lệ. Mà, trong thực tế nhiều công việc, nhất là hoạt động chính trị ở xứ ta thì nhiều khi lệ quan trọng hơn luật, thói quen quan trọng hơn phương pháp và lý luận. Chính vì lẽ đó, khi có “sự cố” thì gần như phản ứng tức thì của Tuyên giáo là bảo vệ lãnh đạo trực tiếp, trong trường hợp Tiên Lãng là bảo vệ “đồng chí phó bí thư, chủ tịch UBND huyện”. Không khó hiểu khi Trưởng ban TG và chánh Văn phòng UBND huyện nói cùng một giọng. Cái giọng đó gần như được “mặc định” cho tuyên giáo, không chỉ Tiên Lãng mà gần như ở đâu cũng thế. Hiếm có ông trưởng ban TG nào nói khác, có chăng là họ “khéo” đến mức nào thôi. Nếu trưởng ban TG làm khác đi họ khó lòng tồn tại. Thế nên, mới có nhiều trường hợp trớ trêu là trưởng ban TG vừa nói “đúng”, thì cấp trên nữa lại kết luận là “sai”. Thế là việt vị! Là tẽn tò! Trường hợp ông Chuân Tiên Lãng hôm nay chỉ là một ví dụ. Có thể ông Trưởng ban TG Tiên Lãng cũng không tin những điều ông nói là đúng, nhưng bổn phận “ăn theo nói leo” buộc ông không thể nói khác. Mặt khác, vì đã có quá nhiều trường hợp tương tự như những sai phạm của Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng được bưng bít thành công, hoặc gần như không bị xử lý. Trong những trường hợp đó, thì sự “quán triệt” mạnh mẽ, kịp thời của trưởng ban TG có khi lại được coi là “đại công”, được coi là động thái thể hiện rõ lòng trung với chủ. Đó là những cam kết cho một tương lai tốt hơn chức vụ trưởng ban TG, một chức vụ được coi là không mấy lợi lộc, lại rất chi là khó trong thời buổi hiện nay.
Oái ăm cho ông Trưởng ban TG Tiên Lãng là vụ Tiên Lãng có vẻ không theo kịch bản quen thuộc. Kết luận và một số quyết định bước đầu của Thành ủy Hải Phòng đã đặt sự hăng hái “quán triệt” của ông vào thế “việt vị”. Tôi chỉ biết thương hại cho ông và những người như ông. Hy vọng rằng nếu có cơ hội thì ông cũng nên tu tỉnh lại. Nếu có bị đặt vào thế “bất khả kháng” thì cũng nên tỉnh táo và khôn khéo hơn, đừng quá hăng hái như thế. Dù sao trong vụ này tôi thấy ông cũng như ông Vươn thôi. Sự “hy sinh” của ông Vươn và sự “việt vị” của ông đều có giá trị cảnh tỉnh!

VỤ TIÊN LÃNG-Kỳ 3: CÁ MẤT, TÀI SẢN MẤT, NHÀ DÂN BỊ PHÁ NÁT, KHỞI TỐ AI?





Con đường dẫn ra đầm hồ nhà anh Vươn rất đẹp này chính là con đường dẫn tới sự thật, nhưng Khánh Loa chưa hề đặt chân tới.



Khánh loa Chánh VP ủy bản huyện bặm trợn nói: Tại sao gia đình không bảo vệ tài sản của mình, không đề xuất với huyện để bảo vệ tài sản trong vụ cưỡng chế? Câu này xứng đáng vả vào mồm Khánh, không cần trả lời.
Sau ngày thực hiện cưỡng chế ( 5/1), khu đầm hồ anh Vươn coi như đặt trong vùng cấm, không cho phép ai vào. Dân quân, công an xã bắt tay xã hội đen vây kín hồ, cả gia đình anh Vươn cũng không vào được. Báo chí vào thì bị ngáng trờ, đe dọa. Khánh loa mới đây nói: Ai bảo cấm không cho vào? Không cho vào tại sao báo chí vào? Nói câu này Khánh loa quên trước đó trả lời báo chí việc tại sao xã cấm người vào, cả nhà báo cũng cấm, ai vào phải có lệnh của lãnh đạo huyện, Khánh lại nói: Anh em họ làm thế là đúng, phải có lệnh của huyện mới được vào.
Tóm lại, một sự thực đã được xác thực: Từ ngày cưỡng chế ( 5/1) đến chiều 30 tết âm lịch, khu hồ đầm của anh Đoàn Văn Vươn chỉ có một lực lượng duy nhất canh giữ: Đó là người của chính quyền xã Vinh Quang, dưới sự chỉ huy toàn diện, liều lĩnh, trung thành và tận tụy của Chủ tịch UBND xã Vinh Quang Lê Văn Liềm.
Tóm lại, từ ngày 5/1 đến chiều 30 tết, tính tới thời điểm nhiều tấn cá trên 40 hecta mặt hồ đầm nhà anh Vươn bị vét sạch bằng cả hai phương tiện: kéo lưới và châm điện…đều nằm trong sự bảo vệ, quản lý của chính quyền UBND xã Vinh Quang.
Phải đếm cho kỹ từng cái bát, từng cái muỗng…mồ hôi của người nông dân cả đấy.
Tóm lại, song nồi, bát đũa, ảnh cưới, di ảnh, máy ổn áp, mấy con chó, đàn gà, ( hình như cả mấy quả trứng gà mới đẻ), áo quần, giấy bút , cặp sách của các cháu con anh Vươn, anh Quý đang đi học, áo quần, chăn màn, gối, dép, ( cả quần lót phụ nữ)…tài sản lớn bé, tất cả…đều dưới sự bảo vệ, quản lý suốt nhiều ngày của chính quyền xã Vinh Quang ( mà theo nhân chứng khẳng định, mỗi ngày mỗi người bảo vệ được ăn uống no say và được bồi dưỡng 100 ngàn cùng với lời thề của chủ tịch Lê Văn Liêm: tao trả). Tất cả đã bị mất trắng, bị vén sạch, bị liếm hết, chỉ còn lại đống gạch đổ nát và những vết cháy nham nhở.
Lệnh của chủ tịch xã Lê Văn Liêm có uy lực tới mức bây giờ trên mặt hồ nhà anh Vươn, đến con ốc sống dưới bùn cũng bị những bàn tay thảo khấu vén vào túi quần mang về chứ đừng nói tới cá.
Tóm lại, Toàn bộ tài sản gia đình anh Đoàn Văn Vươn từ cá nuôi trong hồ, đến buồng chuối vừa trổ, đến quần áo, …đủ thứ, thậm chí cả tiền bạc còn trong nhà,.,..tất cả thuộc trách nhiệm của chính quyền xã Vinh Quang.
Tóm lại, trong nhà một số cán bộ, nhân viên, lực lượng dân quân xã Vinh Quang ( chưa kiểm chứng xem chủ tịch Lê Văn Liêm có thó được thứ gì không) đã nhìn thấy gỗ ván, lưới, tôn, máy ổn áp, dây điện, chó…lấy từ nhà anh Vươn.
Tóm lại, ngay cả ngôi nhà kiên cố được xây dựng để gia đình sống và quản lý hồ đầm, sau vụ cưỡng chế đều nằm trong sự quản lý nghiêm ngặt của chính quyền xã Vinh Quang, và chính chủ tịch Liêm nhận lệnh của anh trai yêu Lê Văn Hiền và thủ trưởng Phó Khanh, đã thuê máy xúc của anh Kết, húc đổ nát ngôi nhà hai tầng của gia đình anh Đoàn Văn Vươn. ( Những dòng ghi lời khai đầu tiên của Kết tại cơ quan điều tra đã thể hiện rồi, vì nếu Kết không khai sự thật như vậy, Kết chết thẳng cẳng)
Tóm lại, đúng như Trưởng thôn dự tính: Chiều 7/2, một tháng sau vụ phá sập nhà ông Vươn, ông Vũ Văn Kết (42 tuổi), ông Đỗ Văn Đoàn (44 tuổi) và anh Đặng Văn Tài đã có cuộc gặp gỡ báo chí. Những thông tin họ đưa ra hoàn toàn trái ngược với phát ngôn của lãnh đạo địa phương.
Theo ông Kết, 14h ngày 5/1, ông Phạm Đình Hoan Bí thư xã Vinh Quang đã điện thoại, nói ra Tổng hội Thanh niên xung phong gặp Ban cưỡng chế. Khoảng 14h30 ông Kết có mặt và gặp ông Nguyễn Văn Khanh Phó chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, Trưởng ban cưỡng chế, ông Phạm Đăng Hoan Bí thư xã Vinh Quang và ông Lê Thanh Liêm Chủ tịch xã Vinh Quang cùng nhiều người trong Ban cưỡng chế.
“Anh Khanh, anh Hoan và anh Liêm nhờ tôi gọi hộ một máy xúc để cho ban cưỡng chế giải tỏa mặt bằng. Tôi nhận lời và điện thoại cho anh Thái (chủ máy xúc ở xã Hồng Thắng) nhưng do anh Thái bận nên tôi gọi cho chủ máy xúc khác là anh Vũ Văn Đoàn (xã Tiên Hưng)”, ông Kết kể.







Ông Kết (thứ hai từ trái sang) trả lời báo chí. Trai đẹp Cu đang ra ngoài bắn thuốc lào nên không ở trong hình. May quá. Hi hi


Theo ông Đỗ Văn Đoàn, sáng 6/1, ông nhận được thông tin của ông Kết, nói ban cưỡng chế thuê một máy cẩu ra đầm ông Vươn. “Chúng tôi đồng ý làm với giá 500.000 đồng một giờ. Tôi có điều cháu ruột là Đặng Văn Tài (lái máy cẩu) ra gặp anh Khanh, Hoa, Liêm và chỉ làm theo yêu cầu của các anh ấy”, ông Đoàn nói.
Theo anh Đặng Văn Tài, sáng 6/1, anh được ông Đoàn ủy quyền, giao lái xe xúc cưỡng chế khu vực đầm nhà ông Vươn. Khoảng 7h sáng, anh lái xe xúc đến. 8h ông Hoan, ông Liêm và nhiều người trong ban cưỡng chế có mặt tại khu vực đầm nhà ông Vươn.
“Tôi làm theo sự chỉ đạo của ban cưỡng chế mà trực tiếp là ông Hoan, ông Liêm. Đến 11h thì xong, tôi đưa đề nghị thanh toán cho ông Hoan, với tiền công 1,5 triệu đồng cho 3 giờ”, anh Tài kể.
Tóm lại, khi Hiền- Khanh bị đình chỉ chức vụ thì Loa Khánh méo, Loa Liêm tắt và sự thật sẽ vùng dậy làm rõ hành vi phá nhà dân.
Tóm lại, nếu công an thành phố Hải Phòng cố tình làm sai lệch hồ sơ, né tội cho chính quyền thì chính Công an Hải Phòng nhận lấy sai phạm. Đại tá Đỗ Hữu Ca, người có 10 năm kinh nghiệm làm Thủ trưởng cơ quan điều tra, hiểu sâu sắc vấn đề nhạy cảm của vụ án này và chắc chắn không, không, không bao giờ dại gì làm ngơ cho lính mình cố tình khởi tố không đúng người đúng tội.
Vậy trong vụ án phá nhà dân này, ai có tội: Lê Văn Hiền, Lê Văn Liêm, Bí thư xã Phạm Đình Hoan và phó huyện Khanh, đây là những kẻ đầu vụ.
Tóm lại tất cả những tóm lại trên: Khi kẻ có quyền sử dụng quyền lực do nhân dân giao phó để thỏa mãn hành vi độc đoán, chuyên quyền, thói cường hào của mình thì sớm muộn trời, nhân dân, pháp luật sẽ không dung thứ